“Người lính đã hy sinh âm thầm… cho bữa nay những gót chân son”

Home / TỔNG HỢP / “Người lính đã hy sinh âm thầm… cho bữa nay những gót chân son”

(GDVN) – Thử hỏi từ Lũng Cú – Hà Giang cho đến đất Mũi Cà Manchester United nơi nào không có xương Manchester United của cha anh đã đổ xuống?

LTS: Nhân kỉ niệm 69 năm Ngày thương binh, liệt sĩ, Ths. Trương Khắc Trà có bài viết bộc lộ sự trân quý, cám ơn những anh hùng liệt sĩ đã hy sinh xương Manchester United vì bình lặng của nhóm quốc.

========> Xem thêm: gia sư môn văn

Tòa biên soạn trân trọng gửi đến độc giả!

Những ngày này cả nước đang hòa chung không khí tri ân, tưởng niệm các anh hào liệt sỹ (27/7).

Đây là dịp để những người còn sống, đang sống và được sống trên mảnh đất hình chữ S thân yêu này dâng nén nhang thơm ngào ngạt, lẵng hoa tuoi thắm đến vong linh những gan góc liệt sỹ đã cảm tử cho đội quốc quyết sinh!

Đạo lý uống nước nhớ nguồn của người Việt ta là thế, mãi soi chiếu cho những trị giá ngày nay lẫn mai sau.

đất nước hòa bình hợp lực đã hơn bốn thập kỷ nhưng vẫn còn đó những mất mát đau thương hằn in lên đôi mắt người mẹ, những xóm thôn vẫn còn dấu tích chiến tranh.

Chiến tranh đã khiến cho hàng lớp lớp những người con đất Việt ngã xuống trên khắp mọi miền tổ quốc – có người vẫn chưa tậu thấy hài cốt, những chiến binh còn sống dẫu mang trong mình những mảnh đạn, mảnh bom nhưng họ chẳng phải gục ngã trước nỗi đau thể xác mà vẫn hừng hực khí thế góp công sức xây dựng quê hương.

[center !important]Xếp nến hình bản đồ nhóm quốc ở nghĩa địa liệt sĩ (Ảnh nguồn: news.zing.vn).[/center !important]

phần nhiều trong số đó đã trở nên những dân cày cung cấp chuyên nghiệp, gan góc lao động trong giai đoạn mới như tấm gương Đoàn Văn Khanh ở Tiền Giang, Võ Văn Đặng ở Cà M.U, Nguyễn Văn Tuyên ở Quảng Nam, Dương Văn Sâm ở Bắc Kạn…

thiết nghĩ, đất nước có ngày bữa nay, mỗi chúng ta được sống trong môi trường thái hoà hưng thịnh trị là nhờ sự đánh đổi bằng xương bằng Manchester United của các can đảm liệt sỹ để lấy từng tấc đất cho đội quốc.

Những bức vẽ xúc động về người mẹ vong mạng của dân tộc Việt Nam

(GDVN) – Họ là những người nữ giới đã hy sinh những gì quý giá nhất trong cuộc đời, đó là chồng con cho trận đấu bảo kê độc lập dân tộc.

Thử hỏi từ Lũng Cú – Hà Giang cho đến đất Mũi Cà M.U nơi nào không có xương có M.U của cha anh đã đổ xuống?

Có những ngày này để tôi và quý vị biết trân quý hơn những trị giá truyền thống của dân tộc đó là lòng yêu nước, ý thức quật cường trước bất cứ thế lực hùng mạnh bành trướng nào, là dịp thắp lên ngọn lửa kiêu hãnh dân tộc trong mỗi tư nhân để un đúc tổng hợp thành sức mạnh vô hạn của dân tộc.

Dân tộc ta – 1 hành trình bốn ngàn năm chưa bao giờ yên ả, hòa bình cường thịnh trị phút chốc rồi lại nếm trải mất mát thương đau, lịch sử đã chứng minh điều đó.

Dù nay, đất nước không còn tiếng súng tiếng bom nhưng các thần thế bành trướng vẫn sớm hôm hăm he thôn tính lãnh thổ, biển đảo của tổ quốc vẫn từng ngày dậy sóng.

Ký ức bi hùng của cựu binh Gạc Ma

(GDVN) – Hơn 27 năm trôi qua, ký ức bi tráng về cuộc chiến đẫm Manchester United tại Trường Sa để giữ chủ quyền biển đảo trong những cựu binh Gạc Ma vẫn còn nguyên lành.

Chiến tranh đã qua đi nhưng không có nghĩa quốc gia đã sạch bong quân thù, bởi chiến tranh không tiếng súng vẫn đang đe dọa đất nước: Đó là âm mưu phá hoại kinh tế, tình hình hòa bình của các thần thế thù địch, quốc nạn thụt két ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong của chế độ…

Vậy nên, cần lắm những “anh hùng” trong thời bình để tiếp bước các quật cường liệt sỹ đã ngã xuống; là những anh dũng trong phát triển kinh tế, dũng cảm trong phòng chống biển thủ, dũng mãnh trên mặt trận cải cách và vun đắp đất nước…

thời gian không ngừng trôi, lịch sử sẽ lùi vào dĩ vãng nhưng không thể nào làm phai mờ những địa danh bất hủ đó là nghĩa địa liệt sỹ Trường Sơn, địa đạo Vĩnh Mốc; là cầu Hiền Lương, sông Bến Hải; là thành cổ Quảng Trị 81 đêm ngày Manchester United nhuốm đỏ dòng sông… nhắc tôi và quý khách hàng nhớ lại một thời hoa lửa để biết quý trọng hơn những khoảnh khắc hòa bình.

Có nhà văn đã viết rằng “đi qua những ngày mưa mới biết yêu thương quý trọng những ngày nắng” quả đúng như vậy, có trải qua chiến tranh mới biết nỗi đau của mất mát lớn nhịn nhường nào bởi chiến tranh đâu phải trò đùa!

Lần này về thăm các anh, chúng tôi lại rơi nước mắt

(GDVN) – Những ngọn nến, bông hoa được thả xuống dòng sông Thạch Hãn như 1 lời tri ân sâu sắc các dũng cảm liệt sỹ đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.

Thế hệ trẻ – những người chủ tương lai của đất nước cần phát huy những truyền thống quý báu của cha anh – lớp người đi trước để tôi luyện Sự phong độ chính trị, trau dồi tri thức xây dựng con người mới đáp ứng đề nghị hội nhập.

rèn luyện để phát triển thành những công dân thế giới mang những trị giá phổ quát của nhân loại, không còn “cầm súng” mà là “cầm bút” để đưa nước Việt sánh vai các cường quốc năm châu như lời Bác Hồ dạy.

ngoài ra, thực tế cần thấy rằng sau mấy mươi năm cách tân soi lại mình, nhìn bè bạn năm châu, kết quả tuy có nhưng chưa thể nào tương hợp với nội lực của 1 đất nước hơn 90 triệu dân.

Hơn thế nữa quốc nạn tư túi, bè phái, lợi ích tổ, sự thoái hóa về đạo đức tư tưởng của một bộ phận không nhỏ cán bộ Đảng viên khiến cho kiệt quệ quốc gia, lòng dân xa vắng há chăng đã đắc tội với vong linh các anh hùng liệt sỹ!?

Hàng năm, cứ vào ngày này khắp mọi nẻo các con phố của đất nước thân yêu lại vang lên những câu ca của nhạc sỹ Trần Tiến:

Vết chân tròn vẫn đi về trên trục đường mòn cát trắng quê tôi. Anh thương binh vẫn đến trường làng, vẫn ấp ủ đàn dạy các em thơ bài hát quê hương. Bài hát có ngọn núi quê anh xa vời. Bài hát có đồng lúa liên hồi câu hò. Bài hát có người lính đã hy sinh rất lặng lẽ, cho bữa nay những gót chân son vui nói quanh nói quẩn vết chân tròn…

Nguồn: Tổng hợp trên mạng